MỤC LỤC

VẤN ĐÁP VỚI THẦY THANISSARO

Thầy Thanissaro (truyền thống Lâm Tăng của Thái Lan), trả lời các câu hỏi của độc giả tạp chí Tricycle. Ngày 2 tháng 7, 2007

Trở Về Trang Chủ
Giáo Lư Vô Thường

Không Có Ngă Hay Không Phải Ngă

Pháp Môn Không Phải Ngă

Niết Bàn

Gốc rễ của Chủ Nghĩa Lăng Mạn Phật Giáo

Tin vào trái tim

THIỀN TẬP 1

Phật giáo và vấn đề trầm cảm, cai nghiện, từ bỏ thói xấu, huân tập tính tốt.

Phật giáo và vấn đề thần linh, cầu nguyện, nghiệp, phước

Câu hỏi trước ngưỡng cửa

Câu hỏi trong khi tu

Đạo Phật và thế đứng xă hội

Câu hỏi quanh sự tu tập

Giải Nghiêm chuyển ngữ

 (Chúng tôi thêm tiêu đề và sắp lại thứ tự các câu hỏi theo chủ đề khi dịch)

Phần II: Phật giáo và vấn đề thần linh, cầu nguyện, nghiệp, phước

 

1. 3wishes hỏi: Tôi nghe nói đạo Phật không có thần linh và cũng nghe nói đạo Phật bao giờ cũng có thần linh. Nhiều người Tây phương có vẻ được thu hút bởi thuyết không có thần linh, nhưng đó có phải là một nhận thức sai lầm của Tây phương không?

Thần linh có mặt trong các kinh điểm cổ nhất, nhưng không phải với tư cách đối tượng của sự quy ngưỡng hay quyền lực phải được phục tùng. Thần linh về cơ bản không dính dáng ǵ đến vấn đề đích thực của đạo Phật là làm sao để điều phục tâm để nó không c̣n gây đau khổ nữa.

Thần linh trong các kinh điểm cổ bao gồm từ thần cây, chư thiên – gần giống như thần tiên hay thiên thần -, cho đến các trời Phạm thiên, thiên chủ - tự cho rằng ḿnh đă sáng lập ra vũ trụ. Các thần linh này được sinh vào những vị trí đó nhờ những phước báo trong quá khứ, và khi hết phước họ phải đoạ ra khỏi những vị trí này. (Ḿnh cũng có thể đă là chư thiên trong quá khứ, và bây giờ ḿnh trở lại làm người. Nhớ như vậy sẽ giúp ḿnh không sợ trời hay chúa.) Có lúc thần linh phù trợ, nhưng có lúc không; có lúc họ được miêu tả là thông minh, nhưng cũng có lúc lại vô minh và đạo đức giả. (Có một bài kinh, trong đó một thần cây nữ thấy một t́ khưu tắm xong từ dưới sông đi lên, bèn ra khỏi cây để gạ gẫm ông. Trong một kinh khác, một vị t́ khưu đắc thiên nhăn thấy được Phạm Thiên Vương, người cho rằng ḿnh đă sáng lập ra vũ trụ. T́ khưu đó hỏi Phạm Thiên Vương vũ trụ vật lư chấm dứt ở đâu, và Phạm Thiên Vương chỉ lập đi lập lại: “Ta là Phạm Thiên, Đại Phạm Thiên, Tối Thắng, Vô Thượng, Toàn Tri, Toàn Năng, là bậc Tối Thắng Tôn, đấng Sáng Tạo, đấng Sáng Thế, Chủ Tể, là bậc Điều Khiển và Cai Trị, là Cha của tất cả những ǵ đă đang và sẽ hiện hữu (Sinh Chủ.)” Vị t́ khưu nói: “Đó không phải là điều tôi hỏi.” Cuối cùng, Phạm Thiên Vương cầm tay vị t́ khưu, kéo qua một bên, và thú nhận rằng ông không biết câu trả lời cho câu hỏi của vị t́ khưu, nhưng không muốn làm cho đoàn tùy tùng của ḿnh thất vọng bằng cách thú nhận sự không biết của ḿnh trước mặt họ.)

Tóm lại, các kinh điển cổ miêu tả các thần linh là vẫn c̣n bị chi phối bởi tham, sân, si giống hệt như chúng ta. Trong lĩnh vực này, họ thua xa đức Phật và các đệ tử A La Hán của Ngài. Các kinh cổ khuyên nên tôn trọng và gởi tâm niệm lành đến cho chư thiên, giống như ḿnh đối xử với các chúng sinh khác, nhưng không khuyên ḿnh phải tuân phục chư thiên hay tin tưởng vào một giáo lư chỉ v́ có một thần linh xuất hiện trước mặt ḿnh và rao giảng giáo lư ấy. Thay v́ vậy, Phật giáo chú trọng vào khả năng sử dụng lư trí của ḿnh, phối hợp với niềm tin hợp lư vào sức mạnh của hành động (nghiệp lực.) Thần linh là một phần của bức tranh Phật giáo, nhưng không nhất thiết là những người chỉ đường trên đường Đạo.

2. Dharmabum hỏi: Tôi c̣n mới trong đạo Phật, tôi có một câu hỏi về cầu nguyện. Khi ḿnh muốn tưởng đến một người và cầu cho họ được b́nh an, cách cầu nguyện đó có nên không? Và ḿnh cầu nguyện ai?

Đạo Phật – ít nhất là dạng đạo Phật do đức Phật giảng dạy – không có người để ḿnh gửi lời cầu nguyện tới. Nhưng đạo Phật có khuyên ḿnh tưởng đến ai đó và mong cho họ được an toàn, hạnh phúc. Sức mạnh của lời nguyện này – đặc biệt nếu được phát khởi khi tâm đang có định mạnh – mạnh mẽ hơn ḿnh tưởng. Nó tạo ra một năng lượng tốt cho thế giới, và khi ḿnh cầu lành cho người khác một cách có ư thức, ḿnh sẽ dễ t́m ra những cơ hội để thực sự giúp họ hơn.

3. Wondering hỏi: Có thể chuyển phước từ hành động hay suy nghĩ của ḿnh cho người khác không? Và nếu có th́ làm sao để đạt được? Cảm ơn thầy.

Nói chung, muốn chuyển phước đ̣i hỏi (1) người tạo phước phải hồi hướng phước báo của nghiệp lành ấy cho người thứ hai, và (2) người thứ hai, khi biết việc làm của người thứ nhất, khởi ư chấp thuận. Nếu người thứ hai không biết hay không chấp thuận, phước sẽ không chuyển được. Song, ḿnh có thể gởi thiện ư cầu nguyện cho người khác, và họ sẽ được lợi ích dù biết hay không biết. Nếu liên hệ của ḿnh với người kia có thể cho phép ḿnh nói “Tôi thiền hôm qua,” hay “Tôi góp tiền làm một việc thiện và hồi hướng phước cho chị,’ mà không cảm thấy xấu hổ, ngượng nghịu, th́ hăy làm điều ấy. Nếu liên hệ không tới mức đó, th́ ḿnh có thể đề nghị người kia hợp tác với ḿnh trong những việc thiện, hay gởi ư niệm lành đến cho người ấy.

Trường hợp chuyển phước duy nhất, trong đó người nhận lập tức biết được sự hồi hướng là khi người ấy qua đời và sinh vào thế giới ngạ quỷ. Phước hồi hướng cho ngạ quỷ, nếu họ chấp nhận, sẽ đến với họ ngay lập tức. Phước là món ăn của thế giới này. Giáo lư này đến từ một kinh (Tăng Chi Bộ 10.177) trong đó một bà la môn đến với Đức Phật, nói rằng ông đă hành tŕ việc chuyển phước cho thân nhân quá văng, và ông muốn biết phước đó thật sự đă đến với người thân của ông hay chưa. Đức Phật trả lời rằng nếu họ đang là quỹ đói th́ phước đó đă đến với họ. Khi hồi hướng công đức cho thân nhân quá văng, tâm nguyện lành trong ư muốn hồi hướng công đức cho họ sẽ làm tăng phước cho chính bản thân ông. Bà La Môn lại hỏi: “Nếu các thân nhân quá văng của tôi không có ai sinh vào ngạ quỷ cả th́ sao?” Đức Phật trả lời: “Mỗi người sống đều có thân nhân đang là ngạ quỹ.” Vậy hăy nhớ hồi hướng phước lành của mọi thiện nghiệp của ḿnh đến cho thân bằng, quyến thuộc đă quá văng.

4. Juliana hỏi: Em tôi ganh tị và tranh đua với tôi. Tôi có mặt khi con cô ấy cần đến tôi. Cô ấy nhỏ hơn tôi 16 tuổi; tôi có cảm tưởng cô ấy phóng đặt những kinh nghiệm tiêu cực của với mẹ lên tôi. Mẹ tôi là kẻ thù của cô ấy trước đây, bây giờ mẹ tôi già bệnh nên cô ấy hoà giải với mẹ… [người hỏi ngưng viết ở đây]

Hăy tự an ủi ḿnh rằng những ǵ bạn làm cho em và cho cháu về lâu về dài không phải là uổng phí. Đừng để ḿnh bị đầu độc bởi thái độ của cô ấy.

 

5. fcabbitza hỏi: Giả sử nghiệp (karma) không ảnh hưởng được đời sống người ta sau khi đă làm việc ác. Có công thức nào cho “Công Lư” (theo nghĩa “đáng với những ǵ người ấy phải gặp”, “đáng với những ǵ người ấy phải chịu”) trong luân lư Phật giáo hay không? Những con bồ câu làm ǵ để tự vệ (hay phản ứng lại) những con diều ó áp bức nó?

Chúng ta thường nói về công lư của nghiệp, nhưng định luật về nghiệp không vận hành theo các ư niệm thông thường của chúng ta về công lư. Xin đưa ra một vài khái niệm căn bản để giải thích.

Nghiệp (karma) là ư hướng. Nghiệp trong từng sát na chúng ta đang sống được hợp bởi ba yếu tố: các kết quả của nghiệp quá khứ, nghiệp hiện tại, và các kết quả của nghiệp hiện tại. Điều này có nghĩa là hiện tại không hoàn toàn bị ước định bởi quá khứ. Chẳng hạn, ḿnh có thể tác động qua lại đến những nghiệp quả ác trong quá khứ bằng một đường lối khéo léo, làm vơi nhẹ bớt những khổ đau mà ḿnh có thể đă chịu nếu như ḿnh áp dụng một đường lối không khéo léo. Đó là v́ sao đức Phật không bao giờ nói bất cứ ai “xứng đáng phải chịu” khổ v́ một hành động nào đó. Hành động sẽ đưa đến những hệ quả tương ứng với phẩm chất của ư hướng chủ đạo cho hành động, nhưng muốn cảm thụ những hệ quả ấy, ta phải tương tác với chúng khi chúng ra hoa kết quả. Nghĩa là một người trong quá khứ từng làm điều ác không nhất thiết phải chịu khổ tương đương với người bị người ấy hại. Nếu người này thay đổi tâm tính, và thiền tập một cách khéo léo, th́ khi những hành động tác hại kia bắt đầu kết quả, những khả năng mới của người này sẽ làm vơi nhẹ đi khía cạnh đau đớn của quả, và thậm chí có thể hoàn toàn tiêu trừ nó (khía cạnh đau đớn.)

Bây giờ xin quay lại, nhận thức thông thường về công lư của chúng ta tùy thuộc vào ư niệm cho rằng có chỗ khởi đầu và kết thúc rơ rệt. Với hai giới hạn rơ ràng này, ta có thể tính toán xem ai gây ra vấn đề, ai làm một số lượng x thiện và ác, ai làm nhiều hay ít hơn x, vân vân. Và từ đó ta có thể làm bản thanh toán. Nhưng với một ṿng luân hồi (samsara) mà ngay chính đức Phật cũng không thể truy t́m điểm khởi đầu, th́ không có điểm nào rơ rệt là điểm bắt đầu câu chuyện, và v́ vậy, ta không thể thanh toán ṣng phẳng rằng: số người này chịu một số lượng đau khổ x do hành động của những người kia, vậy số người kia phải chịu một số lượng đau khổ x để bù lại. Tất cả những ǵ ta có là  những chuỗi hành động mang lại kết quả tương ứng với cách mà chúng tương tác với những chuỗi hành động mang lại kết quả khác. Trong ngày, chúng ta hành động với nhiều ư hướng khác nhau – có khi ư thức hoàn toàn, có khi chỉ ư thức một phần – trong kho chủng tử nghiệp của mỗi người có quá nhiều loại nghiệp pha trộn. Đó là v́ sao đức Phật nói ḿnh có thể điên loạn nếu cố suy lường về mọi vận hành của nghiệp.

Đó cũng là v́ sao đạo Phật không đầu tư nhiều trong việc thiết lập công lư. Thường những việc ḿnh làm để trả lại đúng cho những cái sai tự thân chúng đă sai lầm. V́ vậy, thay v́ t́m cách trả lại đúng cho sai, chúng ta hăy làm hết khả năng ḿnh – bất hại chừng nào tốt chừng ấy - để làm điều phải và ngăn ngừa không cho những điều trái xảy ra.

Trong trường hợp ḿnh là con bồ câu bị diều ó tấn công, đức Phật cho phép các t́ khưu, khi bị kẻ khác đe doạ, đánh lại để tự vệ, nhưng Ngài khuyên họ không được đầu hàng sân hận, và không được khởi ác tâm đến những người đe doạ họ. Nhất thiết, họ không được đánh trả với ư muốn sát hại. Nguyên tắc này cũng có thể áp dụng cho người tại gia. Nghĩa là, ḿnh có thể tự vệ, miễn là không phá các giới cấm sát hại và trộm cướp v.v…, và miễn là ḿnh có thể giữ tâm trong sáng, chuyên chú vào việc ngăn cản người kia làm việc bất thiện, chứ không phải vào việc trả thù. Điều này chẳng khác ǵ đi dây trên một sợi cước mỏng manh, nhưng với thực tập, đó không phải là điều vượt ngoài khả năng con người.

Điều quan trọng cần nhớ là nếu cách duy nhất ḿnh có thể nghĩ được để đánh bại diều ó là phá giới, th́ hăy để cho chúng thắng trận đó. Kinh Pháp Cú nói: thắng ngàn người không bằng chiến thắng một người, người đó là chính ḿnh.

 

6. Mark hỏi: Cảm ơn thầy đă cung cấp các bài Pháp qua các bài viết và giảng. Tôi là bác sĩ về ung thư, đang cố t́m hiểu giáo lư về nghiệp áp dụng vào cái khổ bệnh tật như thế nào? Cái đau của một đứa trẻ ung thư ở thời kỳ kết thúc liên quan đến ư hướng từ trước như thế nào? 

Không phải mỗi người chỉ có một tài khoản nghiệp duy nhất, và những ǵ ḿnh thấy nơi họ là tổng số hiện hành của những hành động thiện ác của họ trong quá khứ. Thay vào đó, ta nên xem mỗi hành động trong quá khứ là một hạt giống, và nhớ rằng mỗi người có một nhà băng hạt giống vĩ đại. Có những hạt giống nảy mầm rất nhanh, có những hạt nằm yên rất lâu. Đồng thời, mỗi người đang tạo ra những hạt giống mới trong mỗi hành động có ư hướng. Tất cả những ǵ ḿnh thấy trong một khoảnh khắc nào đó là những hạt giống đang nảy mầm và kết quả. Ḿnh không biết quả ấy sẽ kéo dài bao lâu, hay có c̣n quả khác nữa không, những loại hạt giống đối lập đang chờ đợi để thay thế những hạt mà chúng ta đang thấy hiện thời.

Nói về bệnh tật, điều này có nghĩa là cơn đau bệnh là tập hợp của những hạt giống nghiệp của quá khứ và hiện tại đang ra hoa kết quả. Cơn đau ấy có thể chấm dứt bất cứ lúc nào, hay có thể tiếp tục trong một thời gian dài. Ḿnh không biết. Ḿnh cũng không thể nói rằng người này đáng phải chịu đau đớn, v́ trong kho hạt giống của người ấy có thể có rất nhiều hạt giống nghiệp lành chưa nảy mầm. Và chính ḿnh có thể cũng có đủ loại hạt giống lạ hiện chưa nảy mầm trong kho, v́ vậy, nếu ḿnh hiện giờ không khổ, ḿnh không thể dùng giáo lư nghiệp để phán rằng ḿnh cao hơn những người hiện đang chịu khổ. Đây chỉ là vấn đề hạt giống nào đang nảy mầm trong một thời điểm nào đó mà thôi

Nói đến vai tṛ người thầy của ḿnh, Đức Phật có lần tự ví ḿnh với một vị y sĩ đối diện với ba loại bệnh có thể xảy ra: loại có thể lành không cần thuốc, loại không lành dù uống thuốc, và loại chỉ lành nếu uống thuốc. Ngài nói, khi đối diện với một căn bệnh nào đó, vị y sĩ không biết nó thuộc vào loại nào, v́ vậy vị ấy phải xem như nó thuộc loại thứ ba. Nói khác hơn, ḿnh phải giả thiết người này có nghiệp – có thể từ các đời trước – mang lại cơn đau của căn bệnh, nhưng đó có thể là một nghiệp yếu ớt, sắp chấm dứt để được thay thế bằng một hạt giống cho phép căn bệnh lành nếu được điều trị thích đáng.

Là một bác sĩ, anh nên xem mỗi trường hợp như là có tiềm năng chữa được; ngay cả những trường hợp rơ ràng đang đi đến giai đoạn chót, anh làm những ǵ có thể để giảm đau đến mức tối đa, bởi v́ bệnh không có nghĩa là người kia ‘đáng’ phải chịu khổ (xin xem câu trả lời của tôi với fcabitza), và tự anh cũng muốn tạo nên nghiệp thiện để nếu anh cũng lâm vào t́nh trạng tương tợ, anh cũng sẽ t́m được một bác sĩ có từ bi và trí tuệ để điều trị cho ḿnh.

 

7. DrJonno hỏi: Thầy quan niệm thế nào trong việc xử lư tù nhân? Những kẻ tồi tệ nhất cũng có những hạt giống lành hay sao? Quan niện này định h́nh tư tưởng của thầy trong các lĩnh vực như án tử h́nh như thế nào?

Giáo lư về nghiệp nói rằng tất cả mọi người đều có cơ hội để thay đổi những ư hướng của ḿnh trong mỗi giây mỗi phút. Điều này có nghĩa là bất cứ ai cũng có thể - có tiềm năng - học từ lỗi lầm của ḿnh và quyết định thay đổi thái độ.

Thái độ tương đương với việc xử lư tù nhân của đức Phật nằm trong cách Ngài chế phạt những thành phần trong tăng chúng - chẳng hạn như khiển trách, giáng cấp, bắt sám hối, ngưng không cho ở trong Tăng nữa. Trong mỗi trường hợp, mục đích của việc phạt là để giáo dục lại, không phải để trừng trị. Nói khác hơn, chúng ta muốn người bị phạt học để thay đổi lề lối của ḿnh. Chúng ta không t́m cách làm cho người ấy “đền tội.” Song, đức Phật cũng công nhận có những người chưa sẵn sàng để học. Trong trường hợp đó, họ bị ngưng không cho ở trong tăng đoàn cho đến khi nào người ấy học được bài học, để không làm hại đến những thành phần khác trong tăng đoàn, và kéo họ theo tà kiến của ḿnh. Điều này tương đương với trường hợp những tù nhân hết sức ương ngạnh, phải bỏ vào những nơi mà họ không thể làm hại ai được.

Về án tử h́nh, không có lư do nào để bào chữa cho việc cố t́nh giết người (hay một chúng sinh) trong bất cứ hoàn cảnh nào. Giết một người tức là cắt đứt cơ hội có thể để người ấy học bất kỳ bài học nào về chánh nghiệp.


Thanissaro Bhikkhu

Thanissaro Bhikkhu

 

"Ít người giữa nhân loại,
Đến được bờ bên kia
C̣n số người c̣n lại,
Xuôi ngược chạy bờ này." "Những ai hành tŕ pháp,
Theo chánh pháp khéo dạy
Sẽ đến bờ bên kia,
Vượt ma lực khó thoát." (Pháp Cú 85-86)

 

 

 

"Kẻ thù hại kẻ thù,
Oan gia hại oan gia,
Không bằng tâm hướng tà
Gây ác cho tự thân."

"Điều mẹ cha bà con,
Không có thể làm được
Tâm hướng chánh làm được
Làm được tốt đẹp hơn."

 (Pháp Cú 42-43)

 

"Hăy gấp làm điều lành,
Ngăn tâm làm điều ác.
Ai chậm làm việc lành,
Ư ưa thích việc ác."        (Pháp cú 116)

 

 

"Dầu tại băi chiến trường
Thắng ngàn ngàn quân địch
Tự thắng ḿnh tốt hơn,
Thật chiến thắng tối thượng.

"Tự thắng, tốt đẹp hơn,
Hơn chiến thắng người khác
Người khéo điều phục ḿnh
Thường sống tự chế ngự." (Pháp Cú 103-104)

 

"Nó mắng tôi, đánh tôi,
Nó thắng tôi, cướp tôi "
Ai ôm hiềm hận ấy,
Hận thù không thể nguôi. "Nó mắng tôi, đánh tôi,
Nó thắng tôi, cướp tôi, "
Không ôm hiềm hận ấy,
Hận thù được tự nguôi.(Pháp Cú 3-4)

 

 

"Chớ chê khinh điều ác,
Cho rằng "chưa đến ḿnh"
Như nước nhỏ từng giọt,
Rồi b́nh cũng đầy tràn.
Người ngu chứa đầy ác
Do chất chứa dần dần."

"Chớ chê khinh điều thiện
Cho rằng "chưa đến ḿnh" Như nước nhỏ từng giọt,
Rồi b́nh cũng đầy tràn.
Người trí chứa đầy thiện,
Do chất chứa dần dần." (Pháp Cú 121-122)

 

 

 

 

 

"Mọi người sợ h́nh phạt,
Mọi người sợ tử vong.
Lấy ḿnh làm ví dụ
Không giết, không bảo giết."

"Mọi người sợ h́nh phạt,
Mọi người thích sống c̣n;
Lấy ḿnh làm ví dụ,
Không giết, không bảo giết." (Pháp Cú 129-130)