|
TĂNG CHI BỘ KINH Anguttara Nikaya |
![]() |
|||
|
Tăng Chi Bộ
-- AN 3.126 -- (PTS: A i 279) Tôi nghe như vầy vào một thời Đức Thế Tôn đang cư trú tại Varanasi (Ba La Nại) trong Vùng Bảo Hộ các loài vật bị săn tại Isipatana. Khi ấy, vào buổi sáng sớm, Đức Thế Tôn sau khi đă đắp y và cầm b́nh bát & y ngoài rồi, bèn đi vào thành Varanasi để khất thực. Trong lúc Đức Thế Tôn đi khất thực gần cây sung nơi chỗ đặt ách ḅ, Ngài thấy một t́ khưu nọ đang đặt sự thích thú của ḿnh nơi những thứ trống rỗng, đặt sự thích thú của ḿnh nơi những vật bên ngoài, niệm của vị ấy lộn xộn rối ren, thiếu tỉnh giác, thiếu định, tâm buông lung, các căn không được thúc liễm. Thấy t́ khưu ấy, Đức Thế Tôn nói với ông ta: “T́ khưu ơi, t́ khưu, chớ để cho ḿnh thối rữa! Nơi những người để cho ḿnh thối rữa & bốc mùi xác thối, không có cách ǵ mà ruồi nhặng lại không bâu bám & rúc rỉa!” Lúc bấy giờ vị t́ khưu - được cảnh tỉnh bởi những lời cảnh tỉnh của Thế Tôn – bèn tỉnh ngộ. Đức Thế Tôn, khất thực ở Varanasi xong rồi, sau khi thọ trai bèn trở về sau thời khất thực, nói với các t́ khưu [về những việc đă xảy ra.] Khi nghe kể như vậy, một t́ khưu nói với Đức Thế Tôn: “Bạch Thế Tôn, cái ǵ là sự thối rữa? Cái ǵ là mùi xác thối? Cái ǵ là ruồi nhặng?” “T́ khưu, tham là sự thối rữa. Ác ư (sân) là mùi xác thối. Các tư tưởng ác, bất thiện là ruồi nhặng. Nơi những người để cho ḿnh thối rữa & bốc mùi xác thối, không có cách ǵ mà ruồi nhặng lại không bâu bám & rúc rỉa.
“Nơi người mà tai mắt
T́ khưu bị thối rữa,
Dù người ấy ở đâu
Những ai giới vẹn toàn,
|
Mục lục (nội dung các Kinh)
(Tập 3)
|
|||