|
TĂNG CHI BỘ KINH Anguttara Nikaya |
![]() |
|||
|
Tăng Chi Bộ -- AN 3.40 -- (PTS: A i 147)
Adhipateyya sutta (Việt dịch: Giải Nghiêm, từ bản Pali-English của T́ Khưu Thanissaro. Xin chỉ dùng phát tặng không, không bán.)
“Có ba chuẩn nhiếp hoá này. Ba chuẩn nào? Lấy ngă làm chuẩn nhiếp hoá, lấy thập phương làm chuẩn nhiếp hoá, lấy Giáo Pháp làm chuẩn nhiếp hoá. “Và thế nào là lấy ngă làm chuẩn nhiếp hoá? Trường hợp một t́ khưu, sau khi đă đến nơi khoáng dă, nơi gốc cây, hay ngôi nhà trống, quán tưởng về điều này: “Ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ y áo; ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ đồ khất thực, v́ chỗ ở, hay v́ muốn được thế này hay thế kia trong hậu hữu[1]. Chính v́ ḿnh bị bức bách bởi sinh, già, & chết; bởi sầu, bi, khổ, ưu, & năo; bị bức bách bởi khổ, bị khống chế bởi khổ, [và ḿnh hy vọng:] ‘Sự chấm dứt toàn bộ khối khổ đau có thể được chứng đạt!’ Bây giờ, nếu ḿnh lại t́m cầu những dục lạc giống – hay tệ hơn - những thứ ḿnh đă từ bỏ khi đi xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, th́ điều ấy không xứng với ḿnh.’” Rồi người ấy quán tưởng điều này: ‘Ư chí kiên tŕ của ḿnh sẽ luôn thức tỉnh & không buông lơi; niệm của ḿnh được xác lập & không mơ hồ rối rắm; thân ḿnh định tĩnh & không khích động; tâm ḿnh tập trung & hợp nhất.’ Nhờ lấy bản thân làm chuẩn mực để tự nhiếp hoá, người ấy đoạn trừ những pháp bất thiện, tu tập phát triển những pháp thiện, từ bỏ những pháp đáng khiển trách, tu tập phát triển những pháp không có chỗ nào đáng bị khiển trách, và tự chăm sóc nuôi dưỡng ḿnh một cách chân chánh thanh tịnh. Đây gọi lại lấy ngă làm chuẩn nhiếp hoá. “Và thế nào là lấy thập phương làm chuẩn nhiếp hoá? Trường hợp một t́ khưu, sau khi đă đến nơi khoáng dă, nơi gốc cây, hay ngôi nhà trống, quán tưởng về điều này: “Ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ y áo; ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ đồ khất thực, v́ chỗ ở, hay v́ muốn được thế này hay thế kia trong hậu hữu. Chính v́ ḿnh bị bức bách bởi sinh, già, & chết; bởi sầu, bi, khổ, ưu, & năo; bị bức bách bởi khổ, bị khống chế bởi khổ, [và ḿnh hy vọng:] ‘Sự chấm dứt toàn bộ khối khổ đau có thể được chứng đạt!’ Bây giờ, nếu ḿnh, đă xuất gia rồi, lại theo đuổi các tư tưởng tham dục, ác tâm, hay làm hại, [th́ ḿnh nên tự nhắc]: hải chúng mười phương thật lớn thay. Trong đại chúng mười phương này có các Bà La Môn & Sa Môn có thần thông, thiên nhăn, tha tâm thông. Dù ở xa họ vẫn có thể thấy biết được. Và dù họ ở gần, ḿnh vẫn không nh́n thấy họ được. Bằng tâm ḿnh họ có thể biết được tâm ư kẻ khác. Họ sẽ biết về ḿnh: “Này các bạn, hăy xem nam tử này - mặc dầu có thiện tín xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà – nhưng vẫn bị lấn áp bởi các tính chất ác, bất thiện nơi tâm.” Lại cũng có chư thiên có thần thông, thiên nhăn, tha tâm thông. Dù ở xa họ vẫn có thể thấy biết được. Và dù họ ở gần, ḿnh vẫn không nh́n thấy họ được. Bằng tâm ḿnh họ có thể biết được tâm ư kẻ khác. Họ sẽ biết về ḿnh: “Này các bạn, hăy xem nam tử này - mặc dầu có thiện tín xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà – nhưng vẫn bị lấn áp bởi các tính chất ác, bất thiện nơi tâm.”” Rồi người ấy quán tưởng điều này: ‘Ư chí kiên tŕ của ḿnh sẽ luôn thức tỉnh & không buông lơi; niệm của ḿnh được xác lập & không mơ hồ rối rắm; thân ḿnh định tĩnh & không khích động; tâm ḿnh tập trung & hợp nhất.’ Nhờ lấy thập phương làm chuẩn mực để tự nhiếp hoá, người ấy đoạn trừ những pháp bất thiện, tu tập phát triển những pháp thiện, từ bỏ những pháp đáng khiển trách, tu tập phát triển những pháp không có chỗ nào đáng bị khiển trách, và tự chăm sóc nuôi dưỡng ḿnh một cách chân chánh thanh tịnh. Đây gọi lại lấy thập phương làm chuẩn nhiếp hoá. “Và thế nào là lấy Giáo Pháp làm chuẩn nhiếp hoá? Trường hợp một t́ khưu, sau khi đă đến nơi khoáng dă, nơi gốc cây, hay ngôi nhà trống, quán tưởng về điều này: “Ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ y áo; ḿnh xuất gia, từ đời sống có nhà bước sang đời sống không nhà, không phải v́ đồ khất thực, v́ chỗ ở, hay v́ muốn được thế này hay thế kia trong hậu hữu. Chính v́ ḿnh bị bức bách bởi sinh, già, & chết; bởi sầu, bi, khổ, ưu, & năo; bị bức bách bởi khổ, bị khống chế bởi khổ, [và ḿnh hy vọng:] ‘Sự chấm dứt toàn bộ khối khổ đau có thể được chứng đạt!’ Lại nữa, Giáo Pháp đă được đức Thế Tôn khéo giảng dạy, có thể chứng biết ngay trong hiện tại, vượt thoát thời gian, đến để mà thấy, đi thẳng vào vấn đề, được người trí tự ḿnh thông đạt. Có những người đồng tu Phạm hạnh thường trú nơi sự hiểu biết & thông đạt giáo Pháp này. Nếu ḿnh – đă xuất gia trong Giáo Pháp & Luật Nghi đă được giảng dạy một cách khéo léo này – mà c̣n lười biếng & phóng dật ra ngoài, th́ điều ấy không xứng với ḿnh.’ Rồi người ấy quán tưởng điều này: ‘Ư chí kiên tŕ của ḿnh sẽ luôn thức tỉnh & không buông lơi; niệm của ḿnh được xác lập & không mơ hồ rối rắm; thân ḿnh định tĩnh & không khích động; tâm ḿnh tập trung & hợp nhất.’ Nhờ lấy Giáo Pháp làm chuẩn mực để tự nhiếp hoá, người ấy đoạn trừ những pháp bất thiện, tu tập phát triển những pháp thiện, từ bỏ những pháp đáng khiển trách, tu tập phát triển những pháp không có chỗ nào đáng bị khiển trách, và tự chăm sóc nuôi dưỡng ḿnh một cách chân chánh thanh tịnh. Đây gọi lại lấy Giáo Pháp làm chuẩn nhiếp hoá. “Đó gọi là ba chuẩn nhiếp hoá.”
Trong mười phương thế giới
Này hỡi thiện nam tử,
Chư thiên và Như Lai
Do vậy phải hành tŕ
lấy Giáo Pháp nhiếp hoá:
Bậc trí nào nỗ lực
Những ai nhờ phấn đấu [1] Hậu hữu: cái họ sẽ trở thành trong tương lai.
|
Mục lục (nội dung các Kinh)
(Tập 3)
|
|||