|
TĂNG CHI BỘ KINH Anguttara Nikaya |
![]() |
|||
|
Tăng Chi Bộ
-- AN 3.52 -- (PTS: A i 156) Hai Người (2) (Việt dịch: Giải Nghiêm, từ bản Pali-English của T́ Khưu Thanissaro. Xin chỉ dùng phát tặng không, không bán.) Vào một thời đức Thế Tôn đang cư trú tại tu viện Cấp Cô Độc, trong vườn cây Kỳ Đà, gần thành Xá Vệ. Bấy giờ có hai vị bà la môn – già yếu, cao niên, đă đến giai đoạn cuối của cuộc đời, đă 120 tuổi – đi đến chỗ Thế Tôn. Đến nơi, họ chào hỏi ngài, và sau khi thăm hỏi thân thiện, họ ngồi sang một bên. Trong lúc ngồi đó, họ nói với ngài: “Thưa Tôn Giả Gotama, chúng tôi là những người bà la môn, già yếu, cao niên, đă đến giai đoạn cuối của cuộc đời, đă 120 tuổi. Và chúng tôi chưa hề làm những việc đáng ngợi khen, những việc thiện, những việc làm vơi đi những cái sợ của chúng tôi. Xin Tôn Giả Gotama hăy dạy cho chúng tôi. Xin Tôn Giả Gotama hăy hướng dẫn cho chúng tôi để chúng tôi được lợi lạc & hạnh phúc lâu dài.” “Quả vậy, hỡi các bà la môn, các ông là những người già yếu, cao niên, đă đến giai đoạn cuối của cuộc đời, đă 120 tuổi. Và các ông chưa hề làm những việc đáng ngợi khen, những việc việc thiện, những việc làm vơi đi những cái sợ của các ông. Cảnh giới này bị đốt cháy bởi già, bệnh, chết. Với một cảnh giới bị đốt cháy bởi già, bệnh, chết như vậy, bất cứ sự giữ ǵn thúc liễm nào đối với thân, ngữ, & ư nơi đây cũng sẽ là nơi che chở, hang trú ẩn, ḥn đảo, & nơi nương tựa sau khi chết, nơi cảnh giới khác.”
Khi ngôi nhà bị cháy,
Những ai ở đời này
|
Mục lục (nội dung các Kinh)
(Tập 3)
|
|||