|
Tác giả |
Thơ trở về trang chủ |
|
|
Nhà
tiên tri
(Kahlil Gilbran)
|
Con thuyền đến đón
Almustafa, người thấm nhuần ân sủng, là b́nh ḿnh soi sáng của thời ông, đă chờ đợi mười hai năm nơi thành phố Orphalese cho đến khi con thuyền trở lại, mang ông về ḥn đảo quê hương. Vào năm thứ mười hai, ngày thứ mười hai của tháng Ielool, tháng vụ mùa thu hoạch, ngài trèo lên đồi cao - không có những bức thành - nh́n ra biển, và bắt gặp con thuyền dần tiến lại - tiến lại, cùng với sương mù. Ôi, những cánh cửa trái tim ngài đồng bật mở, và niềm vui bay bổng tận ngàn khơi. Ngài nhắm mắt, và âm thầm khấn nguyện - trong lặng yên an tĩnh của tâm hồn. Nhưng trong lúc xuống đồi, một nỗi buồn chợt lại, ngài nhủ thầm: Làm sao để ra đi - trong b́nh an thanh thản chẳng ai bi? để tâm hồn không gánh một vết thương khi ta phải rời xa thành phố? Ôi, trong những bức thành này ta đă trải: những chuỗi ngày dài đau khổ, những chuỗi đêm dài cô đơn; ai có thể chia tay với đau khổ, cô đơn - của bản thân ḿnh - mà không nuối tiếc? Trên những con đường này ta đă rải, tung ra bao nhiêu mảnh vụn tâm hồn, và bao nhiêu là con trẻ ta mong đang trần trụi hồn nhiên rong chơi giữa những ngọn đồi; ta làm sao ĺa bỏ được các ngươi mà không thấy nặng ḷng, đau xót! Đây không phải là chiếc áo ngày hôm nay ta từ bỏ, mà là mảnh da ta lột ra bằng chính tay ḿnh. Đây chẳng phải một suy tư ta để lại sau lưng, mà là một quả tim được tẩm ngọt ngào bằng nỗi khát khao chưa thoả măn. Nhưng ta không thể nào nấn ná lâu hơn. Biển cả gọi mọi loài về - nay biển đă gọi ta; ta phải lên tàu. Bởi nán lại – mặc khắc giờ cháy lụi trong đêm – cũng có nghĩa là đóng thành băng giá, và trói ḿnh bó buộc trong khuôn. Ta rất sẵn sàng mang tất cả đi theo. Nhưng tất cả, làm sao ta mang được? Tiếng nói không thể chở theo chiếc lưỡi và đôi môi, dù mới được lưỡi môi chắp cánh. Tiếng nói ra đi - t́m đến tai nghe chỉ có một ḿnh. Và một ḿnh, không có tổ đi theo, con ưng sẽ một ḿnh bay qua mặt nhật.
Đến chân đồi, ngài quay nh́n lại biển, thấy con thuyền tiến vào bến cảng, trên mũi thuyền là những chàng thủy thủ, những người trai của xứ sở quê ông. Cơi ḷng ông gọi họ, lời ông ngân: Hỡi những người con của mẹ ta xưa, những con người cưỡi trên đầu sóng! Trong giấc mơ tôi bạn dong thuyền bao bận. Và hôm nay, bạn đến cùng tôi - giữa khi thức tỉnh, nghĩa là trong một giấc mộng sâu hơn. Vâng đi thôi, tôi đă sẵn sàng rồi, ḷng háo hức đă căng buồm chờ gió. Một hơi thở nữa thôi, tôi đưa vào không khí lắng yên này, một cái nh́n tŕu mến nữa thôi, tôi sẽ một lần c̣n đoái lại. Rồi tôi sẽ đứng giữa các anh, một người đi biển giữa những người đi biển. Và biển rộng kia ơi, bà mẹ muôn đời không ngủ, tự thân Người là b́nh an và tự do cho những suối và sông. C̣n một khúc lượn quanh thôi con suối này sẽ lượn, c̣n một lời th́ thầm thôi trong trảng trống giữa khu rừng. Và tôi sẽ đến cùng ngươi, một giọt vô biên đến cùng biển cả vô biên.
Trong khi bước, từ xa ngài đă vọng bao nhiêu là nam nữ đổ xô lên, rời nương nho rẫy lúa họ băng lên, đồng nhắm hướng cổng thành đi tới. Rồi ngài nghe tiếng họ gọi tên ḿnh, và loan báo từ đồng này sang đồng khác về con thuyền đang đến bến Orphalese. Ngài tự nhủ: Ngày chia tay có phải ngày hợp lại? Hoàng hôn ḿnh mới thực buổi b́nh minh? Tôi sẽ tặng những ǵ cho người đă bỏ lại chiếc cày giữa luống trên nương, hay cho người đă ngừng lại bánh quay của máy ép nho để về đây gặp mặt. Liệu trái tim tôi có trở thành cây trĩu quả - để tôi hái tặng cho người? Và liệu khát khao tôi có chảy tuông như con suối tưới - để tôi rót đầy cốc họ hay không? Tôi có phải là cây đàn hạc mà bàn tay của thiêng liêng nắn phím so dây, hay chiếc sáo mà qua tôi hơi thở Người tấu khúc? Phải chăng tôi người kiếm t́m tịch lặng, châu báu nào tôi t́m được ở lặng yên - những châu báu mà tôi phát ban không đắn do so tính? Nếu hôm nay là ngày gặt của tôi, th́ trên những cánh đồng nào tôi đă từng gieo hạt, và mùa gieo ai có nhớ những khi nào? Nếu thật sự đây là giờ tôi giương đèn tôi lên soi tỏ trong đêm, th́ không phải ngọn lửa tôi cháy lung linh trong đèn ấy. Trống rỗng, tối tăm, tôi sẽ dương đèn tôi lên đó, vị hộ thần ban đêm sẽ châm dầu, và thắp sáng đèn lên. Những điều này ngài bày tỏ qua lời. Nhưng trái tim ngài biết bao nhiêu điều vẫn c̣n chưa nói. Bởi tự ḿnh, Ngài không thể nào thốt nên điều mật nhiệm thâm sâu.
Ngài vào thành, mọi người ra đón, họ gọi ngài như đồng cất lên bằng một âm thanh. Những bô lăo trong thành đứng ra và nói: Xin hăy khoan rời bỏ chúng tôi. Ngài là ánh sáng giữa ban trưa trong chúng tôi sáng mờ chập choạng, tuổi xuân của ngài đă cho chúng tôi những giấc mơ để được ước và mơ. Ngài không phải là người xa lạ giữa chúng tôi, cũng không phải là khách từ nơi xa đến, ngài là con, là thân thuộc của chúng tôi. Mắt chúng tôi sẽ khát khao nhớ guơng mặt ngài nếu phải một lần xa cách. Những thầy tế nam và thầy tế nữ lại nói cùng ngài: Xin chớ để những đợt sóng đại dương ngày hôm nay chia rẽ chúng ta, và những tháng cùng năm ngài sống giữa chúng tôi trở thành kư ức. Ngài như một linh hồn đi giữa chúng tôi, chiếc bóng của ngài vẫn luôn là ánh sáng rọi lên trên gương mặt chúng tôi. Chúng tôi yêu ngài biết bao nhiêu. Nhưng t́nh thương của chúng tôi không ngôn từ nào thốt lên cho được, với những chiếc mạng che nó đă được đậy che phong kín. Nhưng giờ đây t́nh yêu chúng tôi gọi ngài thật lớn, đứng trước mặt ngài nó bộc lộ toàn chân. Ngần mé của ḿnh chính t́nh yêu này cũng chưa rơ hết chiều sâu, cho đến lúc vào giờ ly biệt. Và lần lượt những người khác đến, khẩn nài ngài. Nhưng ngài chẳng đáp chi. Ngài chỉ cúi đầu; và những người đứng gần thấy lệ ngài rơi - rơi trên ngực.
Ngài và dân thành đồng kéo đến quăng sân vuông trước ngôi đền thờ thánh. Từ chỗ thâm nghiêm bước ra một người đàn bà tên gọi Almitra. Bà chính là nhà nữ tiên tri. Ngài nh́n bà với cái nh́n dịu dàng rất mực, bởi bà là người nh́n thấy ngài và tin tưởng đầu tiên, khi ngài mới ngụ một ngày ở thành phố Orphalese. Bà gọi Ngài: Thưa Đấng Tiên Tri, trong cuộc kiếm t́m đến chỗ vô biên, ngài đă tự lâu thăm ḍ tầm xa của con thuyền đưa về nơi ấy. Và bây giờ con thuyền đă đến, ngài phải đi rồi. Sâu sắc thay vọng hoài của ngài về mảnh đất thuộc về kư ức xa xưa, nơi cự ngụ của những ước ao c̣n cao hơn nữa; t́nh yêu của chúng tôi sẽ không ràng buộc, mà những nhu cầu của chúng tôi cũng không tŕ rịt ngài đâu. Nhưng trước lúc rời chúng tôi xin ngài hăy dạy, ban cho chúng tôi chân nghĩa của ngài. Chúng tôi sẽ truyền lại cho con, và con chúng tôi sẽ truyền cho cháu, chân nghĩa này sẽ không mai một với thời gian. Trong đơn độc ngài đă quán nh́n những chuỗi ngày chúng tôi từng trải, trong tỉnh táo của ḿnh ngài đă lắng nghe những khóc cười trong giấc ngủ của chúng tôi. Vậy xin ngài bây giờ hăy mở bày cho chúng tôi về chính chúng tôi, và bảo cho tất cả chúng tôi về điều đă được hiển thị cho ngài về cái nằm giữa hai lằn sống chết. Ngài đáp lời: Hỡi người dân thành Orphalese, tôi nói được ǵ đây - lời nào có thể văn hồi được những ǵ khiến tâm hồn các ngươi đang ngậm ngùi rưng rưng giao động? Kahlil Gibran Giải Nghiêm chuyển ngữ (Chúng tôi dịch The Prophet (Nhà Tiên Tri) của Kahlil Gilbran v́ cái nh́n bất nhị. Tư tưởng của Gilbran mang tính nhân bản và phá chấp, được ưa chuộng và khen ngợi, nhưng vẫn nghèo nàn về trí tuệ, từ bi và tính thực tế nếu phải đem so với lời Kinh Phật.)
|