|
|
VĂN
|
|
|
|
Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi! BS Đỗ Hồng Ngọc Sữa mẹ là những tế bào thân xác mẹ vỡ ra mà thành. Mẹ xanh xao đi để con được hồng hào. Mẹ lùn thấp xuống để con được vọt cao lên. Mẹ loăng xương để con được cứng cáp. Mẹ xấu xí từng ngày để con ngày càng rạng rỡ xinh tươi. Nh́n con lớn lên mẹ nh́n thấy mẹ ngày xưa. Con nói bi bo, con đi lững thững… từng bước một ngày nào! Mẹ hănh diện nh́n con như ḍng sông hănh diện nh́n ḍng nước chảy. Mẹ không kỳ vọng vào con th́ kỳ vọng vào ai? Tôi đọc được những ḍng này của một thiếu nữ 15 tuổi trên một tờ báo dành cho tuổi mới lớn. Em viết về mẹ của ḿnh. "15 tuổi, tôi không c̣n quá nhỏ để mẹ lúc nào cũng chú ư "chi li" từng việc như: tôi ăn cơm chưa, tôi… tắm chưa và bạn của tôi là những đứa nào?... 15 tuổi, mẹ vẫn c̣n đưa đón tôi đi học… Tôi xấu hổ với bạn bè, c̣n mẹ th́ lo sợ xe cộ đông đúc… Bao nhiêu lần tôi muốn hét lên: Mẹ đừng kỳ vọng ǵ vào con cả! Bao nhiêu lần tôi muốn buông xuôi… để mẹ biết rằng tôi đă lớn và có thể quyết định những thứ ngoài “ṿng kim cô” của mẹ. Nếu có điều ước, tôi chỉ muốn ḿnh được… "tự do”. Tôi đọc mà buồn quá! Mẹ mà không được kỳ vọng ǵ vào con cả th́ kỳ vọng vào ai? Ai có thể đỡ đần cho mẹ lúc già nua tuổi tác? Ai có thể lo lắng cho mẹ lúc ốm đau bệnh hoạn? Ai có thể chia ngọt sẻ bùi với mẹ lúc canh vắng đêm dài, với bao nỗi lo toan, nhọc nhằn không nói nên lời? Tôi hiểu trong một lúc quá đỗi bực ḿnh nào đó, em đă thốt lên những lời đau xót này với mẹ. Tôi chắc rằng, một ngày kia, khi tuổi đời thêm chồng chất, đọc lại những ḍng này em sẽ vô cùng hối hận. Tôi hiểu rằng, rồi đây khi đến lượt ḿnh bế trên tay một đứa con đỏ hỏn, rứt ra từ núm ruột của ḿnh th́ em sẽ thấm thía nghĩ về mẹ ḿnh ngày xưa, lúc đó nhiều khi mẹ đă không c̣n nữa! Tôi chắc rằng, người mẹ khi đọc những ḍng này của em sẽ không hề khóc, sẽ chỉ tŕu mến nh́n đứa con thân yêu từ núm ruột ḿnh rứt ra kia đang hờn dỗi và càng thương nó hơn. Khi nh́n con đă ngủ ngon lành sau cơn phiền muộn, mẹ sẽ kéo tấm chăn mỏng đắp thêm cho con, vuốt lại tóc con cho ngay ngắn, len lén hôn lên trán con thật nhẹ, rồi rón rén bước đi…. Nhớ lại những ngày xưa, mẹ có thể mỉm cười... Những lúc bú mớm, con cũng đă từng cắn mẹ đau điếng! Những lúc bệnh hoạn con cũng làm mẹ thức thâu đêm. Con ho mà mẹ ran lồng ngực. Con đi tiêu chảy mà mẹ đau thắt ruột gan. Mẹ không ngại ngần hôi hám, vấy bẩn để chăm sóc con. Có lúc ngửi mùi phân của con, có lúc ngửi mùi nước tiểu của con để theo dơi bệnh trạng báo cho bác sĩ. Sữa mẹ là những tế bào thân xác mẹ vỡ ra mà thành. Mẹ xanh xao đi để con được hồng hào. Mẹ lùn thấp xuống để con được vọt cao lên. Mẹ loăng xương để con được cứng cáp. Mẹ nhăn nheo để con đầy đặn. Mẹ xấu xí từng ngày để con ngày càng rạng rỡ xinh tươi. Nh́n con lớn lên mẹ nh́n thấy mẹ ngày xưa. Con nói bi bo, con đi lững thững… từng bước một ngày nào! Mẹ hănh diện nh́n con như ḍng sông hănh diện nh́n ḍng nước chảy. Mẹ không kỳ vọng vào con th́ kỳ vọng vào ai? Nhạc sĩ Trần Long Ẩn có một bài hát rất dễ thương. Mỗi Tết đến, khi con "mừng tuổi mẹ" th́ càng thấm thía "ngày con xa mẹ càng gần"! Không kỳ vọng vào con th́ kỳ vọng vào ai? Rồi một ngày nào đó, chắc chắn con sẽ được “tự do”…, con sẽ thoát khỏi “ṿng kim cô” của mẹ, không cần phải có một điều ước! Sẽ không c̣n ai nữa chú ư “chi li” đến từng việc của con, ăn cơm chưa, tắm chưa? bạn con là những đứa nào?… Cho nên, ngay bây giờ em đă có thể nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, mẹ cứ kỳ vọng vào con đi! Nhưng đừng tạo sức ép, làm con quá đỗi lo âu. Con đă lớn rồi! Con sẽ không phụ ḷng mẹ đâu! Mẹ cứ kỳ vọng vào con đi!
BS. ĐỖ HỒNG NGỌC - Tạp chí Văn hóa Phật giáo, số Vu Lan 2006
(in trong tập Khi Người Ta Lớn, NXB Trẻ, tháng 1, 2008)
(Xin cảm ơn tác giả đă cho phép Thư Viện Diệu Không phổ biến bài này.) |