|
|
VĂN |
|
|
Tác giả khác:
TN Chân Giải
Nghiêm
|
Kahlil Gibran - Người điên: Ngụ ngôn và thơ của hắn. Việt dịch: Giải Nghiêm TÔI ĐĂ TRỞ THÀNH NGƯỜI ĐIÊN NHƯ THẾ NÀO
Bạn hỏi tôi đă trở thành người điên như thế nào. Chuyện xảy ra như vầy: Một hôm, lâu lắm trước khi nhiều thần thánh ra đời, tôi tỉnh dậy từ một giấc ngủ sâu và nhận ra tất cả mặt nạ của ḿnh đă bị đánh cắp - bảy chiếc mặt nạ tôi đă tạo ra và đeo trong bảy kiếp – tôi chạy trơn không có mặt nạ qua những đường phố đông người, la lớn: “Trộm, trộm, những tên trộm đáng nguyền rủa.” Đàn ông, đàn bà cười tôi, có người chạy vào nhà v́ sợ tôi. Và khi tôi chạy ra tới chợ, một cậu bé đứng trên nóc nhà kêu lên: “Ông điên.” Tôi nh́n lên để ngắm cậu ta; ánh nắng hôn lên gương mặt trần của tôi lần đầu tiên. Lần đầu tiên ánh nắng hôn lên gương mặt trần của tôi, tâm hồn tôi cháy bừng lên t́nh yêu với ánh mặt trời, và tôi không muốn những chiếc mặt nạ của ḿnh nữa. Trong lúc xuất thần, tôi kêu lên: “Ân phước thay, ân phước thay những kẻ trộm đă đánh cắp những chiếc mặt nạ của tôi.” Vậy là tôi trở thành thằng điên. Và tôi đă t́m thấy cả tự do lẫn an toàn trong cái điên của ḿnh; cái tự do của sự cô độc và cái bảo đảm an toàn của sự được hiểu, bởi những người hiểu chúng ta biến một phần nào đó trong chúng ta trở thành nô lệ. Nhưng tôi hăy chớ quá tự hào về sự an toàn của ḿnh. Chính ngay tên Trộm trong tù cũng được an toàn, không bị đe doạ bởi một tên trộm khác.
|