trở về trang Văn

 

trở về trang chủ

VĂN

Tác giả khác:

TN Chân Giải Nghiêm
Đức Phật và Cây Cỏ


Kahlil Gibran
Người Điên: Ngụ ngôn và thơ của hắn (Việt dịch: Giải Nghiêm)
01. Tôi đă trở thành người điên như thế nào
02. Thượng đế
03.Bạn của tôi ơi
04.
Tên bù nh́n
05.
Những kẻ mộng du
06.
Con chó khôn ngoan
07.
Hai ẩn sĩ
08. Cho và nhận
09.
Bảy cái tôi
10.
Chiến tranh
11.
Con cáo
12.
Ông vua khôn ngoan
13.
Tham vọng
14. Thú vui mới
15.
Ngôn ngữ khác
16.
Quả lựu
17. Hai cái lồng
18. Ba con kiến
19. Người đào huyệt
20. Trên những bậc thêm của ngôi đền
21. Thành phố nhuần ân phước

22. Thiện thần và ác thần
23. Thất bại
24. Đêm và người điên
25. Những gương mặt
26. Biển cả lớn hơn
27. Bị đóng đinh
28. Nhà thiên văn
29. Khao khát lớn
30. Lời ngọn cỏ
31. Con mắt
32. Hai nhà thông thái
33. Khi nỗi Buồn của tôi ra đời
34. Và khi niềm Vui của tôi ra đời
35. "Thế giới toàn hảo"


Kahlil Gibran - Người điên: Ngụ ngôn và thơ của hắn. Việt dịch: Giải Nghiêm

BẢY CÁI TÔI

 

Trong đêm thanh vắng, lúc tôi mơ màng ngủ, bảy cái tôi của tôi ngồi lại với nhau và x́ xầm nói chuyện:

          Cái tôi thứ nhất: Trong người điên này, tôi đă trú ngụ bao nhiêu năm, chẳng làm ǵ ngoài việc làm mới lại niềm đau của anh ta vào ban ngày và chế tác lại nỗi buồn của anh ta vào ban đêm. Tôi không chịu đựng nỗi số phận của ḿnh nữa, bây giờ tôi phải nổi loạn.

          Cái tôi thứ hai: Số phận anh c̣n tốt hơn tôi nhiều, v́ tôi phải làm cái tôi vui vẻ của người điên này. Tôi cười cái cười của anh ta và hát những thời gian hạnh phúc của anh ta, và với đôi chân được chắp cánh đến ba lần, tôi nhảy múa những suy tư sáng lạng của anh ta. Tôi mới phải chống lại sự hiện hữu ră rời mệt mỏi của ḿnh.

          Cái tôi thứ ba: C̣n tôi th́ sao, cái tôi bị ám bởi t́nh yêu, bó đuốc cháy rực của đam mê cuồng nhiệt và những dục vọng mù quáng? Chính tôi – cái tôi ṃn mỏi bởi t́nh yêu - mới phải chống lại người điên này.

          Cái tôi thứ tư: Tôi mới là người khốn khổ nhất trong tất cả các anh, v́ tôi không được cho ǵ ngoài ḷng căm ghét gớm ghiếc và sự ghê tởm hủy diệt. Chính tôi – cái tôi giống như băo tố - được sinh ra từ những cái hang đen ng̣m của Địa Ngục, mới cần phản đối việc phục vụ người điên này.

          Cái tôi thứ năm: Không, chính tôi, cái tôi suy nghĩ, cái tôi màu sắc hoa hoè, cái tôi của sự khát khao, bị kết án phải đi lang thang không ngừng nghỉ để t́m những điều không biết và những điều chưa được tạo ra; chính tôi, chứ không phải các anh, mới cần chống đối.

          Cái tôi thứ sáu: C̣n tôi, cái tôi làm việc, kẻ lao động đáng thương, kẻ - với đôi tay nhẫn nại và đôi mắt ước ao - nắn tháng ngày thành những h́nh tượng, và cho những yếu tố không h́nh không tướng những h́nh dạng mới và vĩnh viễn – chính tôi, kẻ cô độc, mới phải chống lại người điên không ngừng nghỉ này.

          Cái tôi thứ bảy: Thật lạ lùng khi các anh đều muốn chống lại người này, bởi v́ mỗi một người trong các anh đều có một số phận sắp đặt sẵn để làm tṛn. Chao ôi! Giá mà tôi có thể giống một trong số các anh, một bản ngă với một số mệnh định sẵn! Nhưng tôi chẳng có ǵ cả, tôi là cái tôi không-làm-ǵ, cái tôi ngồi trong câm lặng, trống rỗng không thời gian và không nơi chốn trong khi các anh đang bận rộn tạo lại cuộc đời. Chính tôi hay là các anh mới cần phải chống đối, hỡi những người láng giềng?

          Khi cái tôi thứ bảy nói như vậy, sáu cái tôi kia nh́n hắn với sự thương hại nhưng chẳng nói ǵ thêm cả; đêm càng khuya, chúng lần lượt đi ngủ, bao bọc bởi sự quy thuận mới mẻ, cam ḷng.

          Nhưng cái tôi thứ bảy vẫn thức canh và nh́n chằm chằm vào cái không nằm đằng sau vạn vật.   

 

 

trang trước | trang kế