|
|
VĂN
|
|
|
Tác giả: Lữ Cây Cau của Phùng Cung Trầm Hương Cười Trước Mùa Xuân Bên trăng, tôi chưa ngủ Cánh đồng phương Bắc Người chủ tiệm và tên trộm đăng trí Chàng tóc đẹp Hai anh em và con trâu hạnh phúc Giới thiệu sách của Lữ
|
Trầm hương Lữ
Cao
ly sâm tốt mấy cũng chẳng màng,
(Ca dao) I
Ngày xưa, có một người muốn đi t́m trầm. Anh nghe nói là trầm thơm lắm. Anh sắm sửa những vật dụng cần thiết để vào rừng, quyết tâm t́m cho ra cây trầm. Vào rừng, anh gặp một bác tiều phu. Anh rất vui mừng v́ tin rằng thế nào bác tiều phu cũng giúp anh t́m ra cây trầm. Anh nói: - Chào bác tiều phu! Tôi là người đang đi t́m trầm. Bác có biết về cây trầm hay không? Bác tiều phu trả lời: - Anh t́m cây trầm hả? Đương nhiên là tôi biết về cây trầm. Tôi là người tiều phu mà. Tôi biết tất cả mọi cây cỏ trong rừng. Anh vui mừng lắm. Hoá ra là đi t́m trầm cũng không khó ǵ. Hay ít ra, t́m ra một bác tiều phu biết về cây trầm cũng không khó ǵ mấy. Anh nói: - Hay quá, tôi thật là may mắn. Bác có thể giúp tôi t́m ra cây trầm không? Bác tiều phu trả lời: - Tôi có thể giúp anh t́m ra cây trầm. Anh lại nói: - Tôi có thể trả cho bác rất nhiều tiền để bác giúp tôi t́m ra cây trầm. Tôi nghe nói hương của cây trầm thơm lắm. Bác tiều phu cười: - Anh nói đúng. Cây trầm có một mùi hương rất thơm. Nhưng không phải có nhiều tiền mà ta có thể t́m ra cây trầm được. Cây trầm rất linh thiêng. Cái mà anh đang cần là sự kiên nhẫn. Tôi mong là anh có đủ kiên nhẫn để chờ đến ngày mai. Ngày mai, ta sẽ đi t́m trầm. Anh ta rất ngạc nhiên về điều kiện đơn giản của bác tiều phu. Anh hỏi: - Tôi chỉ cần chờ đến ngày mai thôi sao? Bác tiều phu trả lời: - Ngày mai. Người nào có thể chờ đến ngày mai th́ có thể t́m thấy cây trầm. C̣n hôm nay, anh có thể giúp tôi làm một ít công việc.
II
Sáng hôm sau, khi anh ta thức dậy th́ trời đă trưa rồi. Ngày hôm trước anh đă làm việc rất hăng say, tin tưởng rằng ngày mai sẽ t́m ra cây trầm. Bác tiều phu đă thức dậy và đang siêng năng làm việc. Anh đến với bác tiều phu và nói: - Thưa bác, hôm nay là ngày chúng ta cùng đi t́m cây trầm. Bác tiều phu nói: - Không phải hôm nay đâu. Hôm nay anh thức dậy trễ quá. Ngày mai ta sẽ đi t́m cây trầm. Anh có thể chờ đến ngày mai hay không? Anh có đủ kiên nhẫn không, hỡi người đang đi t́m trầm? Anh hơi thất vọng, nhưng lại tự an ủi rằng đây là lỗi của anh. Anh đă thức dậy quá trễ. Cho nên anh đă chấp nhận lời đề nghị của bác tiều phu. Bác tiều phu nói: - Hôm nay anh giúp tôi làm một ít công việc đi. Anh ta vừa giúp bác tiều phu, vừa suy nghĩ về lời của bác tiều phu: “Người nào có thể chờ đến ngày mai th́ có thể t́m thấy cây trầm.” Và anh thấy phục bác tiều phu quá. Anh đă t́m thấy lại hy vọng và niềm vui trong trái tim của anh. Một sáng nọ, khi thức dậy th́ anh khám phá ra rằng ba năm đă trôi qua, kể từ khi anh đến với bác tiều phu. Anh đă giúp việc cho bác tiều phu trong suốt ba năm trời. Sáng nào, bác tiều phu cũng t́m ra lư do để hoăn lại chuyến đi t́m trầm cho đến ngày mai. Ngày mai. Một thứ ngày mai đă không bao giờ xuất hiện. Và bất chợt, anh hiểu ra một điều vô cùng quan trọng: ngày mai là cái không có thật! Đây là một khám phá rất lớn của anh. Anh thấy rơ ràng là bác tiều phu này chưa hề biết đến cây trầm. Anh buồn vô cùng và rời bỏ bác tiều phu. III Anh ta tiếp tục cuộc hành tŕnh của ḿnh và gặp một bác tiều phu khác. Anh nói: - Bác tiều phu ơi, tôi là người đang t́m trầm. Bác có thể chỉ cho tôi cây trầm không? Bác tiều phu trả lời: - Anh t́m cây trầm hả? Ta không cần phải đi t́m cây trầm. Anh hỏi: - Tại sao bác nói là ta không cần đi t́m cây trầm? Bộ không có cây trầm hả? Bác tiều phu nói: - Có chớ, có chớ. Nhưng anh không cần phải đi t́m cây trầm, tại v́ nó đang đứng trước mặt anh đó thôi. Anh không hiểu ǵ cả. Cây trầm đang đứng ở trước mặt anh? Trước mặt anh là cả một rừng cây nhưng không hề có cây trầm. Bác tiều phu lại nói: - Anh không thấy cây trầm hả? Đó là tại v́ anh biết quá ít về cây cỏ trong rừng. Anh hăy ở lại với tôi, làm việc và học với tôi về cây cỏ và một ngày nào đó anh sẽ thấy rằng cây trầm đang ở trước mặt anh đó thôi. Anh suy nghĩ: - Cây trầm đang đứng trước mặt của ta. Thật là một điều thú vị. Ta sẽ cố gắng học cho giỏi để có thể nhận diện ra cây trầm trước mặt. Anh ở lại với bác tiều phu, làm việc và học hỏi nơi bác tiều phu. Anh học về đủ loại cây hết, nhưng không hề được học về cây trầm. Bác tiều phu nói: - Ta không cần học về cây trầm. Tại v́ cây trầm đang đứng trước mặt ta đó thôi. Khi nào ta biết nhận diện những cây không phải là cây trầm th́ cây trầm sẽ xuất đầu, lộ diện. Anh tin vào bác tiều phu. Và ba năm nữa lại trôi qua, nhưng anh vẫn chưa t́m ra cây trầm. Một buổi sáng nọ, anh thức dậy và hiểu ra rằng bác tiều phu này không biết ǵ về cây trầm. Anh buồn cho chính ḿnh và buồn cho bác tiều phu. IV Anh tiếp tục đi t́m trầm và gặp một bác tiều phu khác. Anh kể cho bác tiều phu nghe mọi chuyện, về sáu năm đi t́m trầm của anh ta mà không có chút kết quả nào hết. Bác tiều phu nói: - Anh đừng có tuyệt vọng. Mỗi lần thất bại là anh đă đến gần hơn với sự thành công. Anh nói: - Tôi muốn t́m ra cây trầm. Tôi không c̣n chấp nhận một hứa hẹn hăo huyền nào cho tương lai cả. Tôi muốn thấy cây trầm ngay ngày hôm nay. Bác giúp tôi được không? Bác tiều phu nói: - Tôi giúp anh được. Rồi bác tiều phu nắm tay anh ta dẫn vào rừng. Họ đi với nhau cả nửa ngày rồi cuối cùng dừng lại trước một cây đại thụ. Bác tiều phu chỉ vào cây đại thụ và nói: - Đây là cây trầm. Anh ta nh́n cây đại thụ mà nước mắt chảy dài trên hai má. Cây là cây trầm mà anh đă bỏ công t́m trong suốt sáu năm qua. Trong nỗi vui mừng của ḿnh, anh qú xuống lạy bác tiều phu. Anh nói: - Bác là một bác tiều phu rất vĩ đại. Bác không đ̣i hỏi ǵ nơi tôi cả, và chỉ cho tôi thấy cây trầm lập tức. Tôi sẽ ca ngợi bác trước mặt mọi người. Đây là một cây trầm tuyệt đẹp. Hăy nh́n thân cây trầm thật đẹp. Và hăy nh́n lá cây trầm thật đẹp. Bác tiều phu không nói ǵ cả, chỉ tủm tỉm cười. Anh đốn cây trầm xuống, và làm mọi cách để đem cây trầm về nhà. V Về đến nhà, anh kể bạn bè nghe về bác tiều phu. Anh khen bác tiều phu và cây trầm không tiếc lời. Anh nói: - Coi cành cây trầm nè. Coi lá cây trầm nè. Đẹp không? Bạn anh nghe kể về chuyến đi t́m trầm của anh th́ thích lắm. Họ cũng bắt đầu khen bác tiều phu và khen cây trầm. Có những người bạn không nói ǵ cả. Nhưng có một người bạn nói với anh: - Đây không phải là cây trầm. Anh nghe bạn ḿnh nói vậy th́ rất giận: - Anh nói cái ǵ? Dĩ nhiên đây là cây trầm. Anh biết ǵ về cây cỏ trong rừng? Tôi đă học về cây cỏ trong rừng suốt sáu năm trời. Anh có quyền ǵ để nói rằng đây không phải là cây trầm. Anh không biết ǵ về cây cối cả. Và anh giảng cho bạn anh nghe về cây cỏ trong rừng bằng lời lẽ thao thao bất tuyệt. Bạn anh lại nói: - Đây không phải là cây trầm. Anh giận lắm. Gương mặt của anh đỏ lên như một trái cà chua. Nhưng anh cố nén cơn giận của ḿnh và hỏi: - Tại sao anh lại nói đây không phải là cây trầm? Bạn anh trả lời: - Tại v́ nó không có thơm. VI Anh sửng sốt. Một điều đơn giản như vậy mà anh quên mất. Sự thao thức t́m ra trầm và niềm tin vào bác tiều phu đă làm cho anh mù quáng. Kiến thức và ḷng tự hào cũng đă khiến cho anh không thấy được sự thật. Bạn anh, không biết ǵ về các loài cây, và không cần hơn một giây, đă thấy ngay đây không phải là cây trầm. Cây trầm ǵ mà lại không thơm? Anh ta vô cùng thất vọng, và bật khóc. Anh nói:
- Anh nói đúng. Cây này làm sao là cây trầm được. Coi thân cây của nó nè. Coi lá cây của nó nè. Cây này xấu quá. Bác tiều phu xấu quá. Anh ta nói xấu về bác tiều phu. Nhiều người bạn của anh cũng bắt đầu nói xấu về bác tiều phu. Có những người c̣n chê bai cây đại thụ xấu xí. Và có những người không nói ǵ cả. Càng ngày anh càng giận thêm. Một ngày kia, anh có một sáng kiến. Anh nói: - Hăy đốn ngă hết những cây trầm giả hiệu này. Nhân danh sự thật cao quí, ta hăy đốn sạch những cây trầm giả hiệu. Những ngày cuối cùng của cuộc đời, anh tận tuỵ đốn ngă những cây trầm giả hiệu. Nhiều người bạn giúp anh. Họ thành lập một hiệp hội: Hội đốn ngă những cây trầm giả hiệu. Họ tin rằng ḿnh đang tranh đấu cho sự thật. Trên gương mặt họ, người ta thường thấy sự giận dữ.
VII Một ngày nọ, nằm trên giường bệnh và anh biết là ḿnh chỉ c̣n vài giờ nữa trên thế gian này. Mọi người đến để từ giă anh. Họ khen ngợi sự nghiệp đấu tranh cho sự thật của anh. Họ nói: - Anh là một người can đảm. Anh dám tranh đấu cho sự thật. Nhưng có một người bạn, đến rất trễ, và là người chưa bao giờ khen ngợi anh. Bạn anh nói: - Này anh. Người ta nói anh đă hy sinh suốt cuộc đời ḿnh để đốn những cây trầm giả hiệu. Anh tranh đấu cho sự thật. Vậy anh có bao giờ thấy cây trầm chưa? Anh nh́n người bạn, người mà lâu nay anh không ưa mến. Chỉ c̣n vài giờ thôi và anh phải đối diện với sự thật. Anh nói: - Bạn ơi. Tôi chưa bao giờ thấy cây trầm. Nghe vậy, bạn anh lấy từ trong túi ra một mẩu trầm hương và đốt lên. Khói trầm hương bốc lên thành một sợi chỉ trắng, thẳng tắp. Mùi thơm của trầm vừa chạm tới mũi anh th́ nước mắt anh chảy ra. Anh ta biết chắc đây hương thơm của trầm. Không cần ai phải nói cho anh nghe điều này. Mùi trầm hương tự khẳng định giá trị của nó.
|