trở về trang Văn

 

trở về trang chủ

VĂN

Thích Chân Pháp Dụng

Xin cho Đất b́nh an
Vài thực tập trong khi ăn



 








 

Vài thực tập trong khi ăn

 

Pháp Dụng

 

Nhai

Khi ăn, ta nhai khoảng 30 lần trước khi nuốt xuống.  Điều này có vẻ đơn giản, nhưng mang lại thật nhiều lợi lạc cho sức khoẻ của ta. B́nh thường, ta ăn mà gần như không nhai. Ta chỉ nhai vài cái rồi nuốt xuống thật vội vàng. Ta giao trách nhiệm tiêu hoá thức ăn cho bao tử. Trong khi đó, miệng của ta là nơi thực phẩm được tiêu hoá trước tiên.

Miệng của ta có thể ví như cái bao tử đầu tiên. Nơi đây, thực phẩm đi qua chặng đầu của quá tŕnh tiêu hoá trước khi được đưa xuống bao tử thứ hai. Nếu ta không cho phép bao tử đầu tiên của ta làm việc, bao tử thứ hai sẽ lănh hết mọi trách nhiệm nặng nề, và trở nên suy yếu sau vài mươi năm lao tác.

Nếu đă quen ăn nhanh, ta tập đếm mỗi khi nhai một mẫu thức ăn. Ta đếm từ 1, và chỉ cho phép ta nuốt thức ăn khi ta đă đếm tới ít nhất là 30. Càng nhai, thực phẩm ở trong miệng ta càng trở nên ngon hơn. Miếng cơm sẽ thành rất ngọt ngào sau khi được ta nhai thật nhuyễn. Tập một thời gian, ta có thói quen nhai kỹ trong khi ăn.

 

Ăn biết ngon

Nếu ta nhai cơm lức từ 30 lần trở lên, th́ miếng cơm sẽ thành ngon ngọt vô cùng. Ta bỏ một mẫu cà rốt luộc vào trong miệng mà nhai, th́ ta sẽ thấy vị ngọt của cà rốt không có thứ ǵ so sánh bằng. Ta cắn một miếng bông cải luộc, nhai 30 lần, và ta nhận ra vị thơm của bông cải thật là tuyệt diệu.

Ta cần khám phá trở lại vị ngon ngọt của thực phẩm quanh ta. Trong khi nấu, ta sử dụng gia vị quá nhiều, v́ ta đă đánh mất khả năng thưởng thức thực phẩm. Nhưng nếu cứ tiếp tục ăn và nuốt vội vàng th́ ta không bao giờ thưởng thức được vị ngon lành của thực phẩm cả. Ăn không biết ngon là nguồn gốc của mọi căn bệnh về thân và cả về tâm.

Ta ăn và biết ngon, th́ thức ăn của ta chính là thuốc. Muốn được vậy, ta cần tập nhai. Ta nhai cho đến khi nào thực phẩm của ta biến thành ngon và ngọt th́ mới nuốt xuống. Ta thấy có nhiều hạnh phúc trong khi ăn. Sau một buổi ăn, ta nhận ra ḿnh yêu đời hơn. Thức ăn trở thành thuốc cho thân và cho tâm ta.

                                                     

Ăn ít hơn

Ăn biết ngon, ta thấy thân và tâm ta nhẹ nhàng, thoải mái. Ta sống có hạnh phúc. Ta không sống như một người thiếu thốn và đi t́m hạnh phúc. Hạnh phúc nằm ngay trong bàn ăn của ta. Ta sẽ ăn trong niềm vui tươi, thay v́ lo sợ. Ăn như vậy, ta sẽ không có nhu cầu ăn nhiều. Tuy ăn ít, ta vẫn thấy có sự thoả măn.

Ăn xong, ta thấy đủ, mà không bị no quá. Ta không có cảm giác tức bụng, khó chịu. Đó là v́ ta nhai kỹ, nếm được vị ngon trong khi ăn. Sự thoả măn đó giúp cho ta biết dừng lại. Ta bớt ăn vặt. Ta không ăn đủ thứ gia vị mạnh để t́m cảm giác thích thú. Ta ăn ít, nhưng nhận được nhiều chất dinh dưỡng từ thực phẩm.

Ta thấy ḿnh khoẻ hơn. Ta ư thức hơn trong khi chọn lựa thức ăn. Ta chỉ ăn những thứ có tác dụng nuôi dưỡng.  Ta sống và ăn một cách có ư thức. Cuối ngày, ta nhớ rất rơ là trong ngày ta đă ăn những thức ăn nào. Tuy ăn ít, nhưng ta có nhiều niềm vui ở trong ḷng. Niềm vui đó, không phải đến một lần, mà lại xuất hiện thật đều đặn ở trong cuộc đời ta.

 

Ăn là tu

Ta thường chú trọng các phương pháp tu tâm. Nhưng tu tâm bắt đầu từ chỗ nào? Ta sống đời sống của ta thật vội vàng, hấp tấp, nên không bao giờ thật sự thấy được tâm của ḿnh. Trong khi ăn, nếu tập nhai cho kỹ, th́ thời gian ta ăn cũng chính là thời gian ta đang tu tập. Ta tập dừng lại trong khi ăn.

Ta không ăn như một người đang chạy đua. Ta dừng lại và nh́n thấy được chính ḿnh. Ta thấy ta đang có thời giờ để sống. Ta không phải là nạn nhân của những cuộc chạy đua đang xảy ra ở chung quanh ta. Người nào có thời giờ để sống, th́ người đó đang tu. Người nào có thời giờ để ăn, là người đó đang sống có hạnh phúc.

Ngày nào ta cũng ăn. Ngày nào ta cũng có cơ hội để tu. Ta chỉ cần nhai thức ăn cho kỹ, ăn biết ngon miệng, ăn cho có niềm vui là ta đang tu. Tâm ta sẽ có nhiều không gian hơn. Ta thoải mái với chính ḿnh và bao dung được người khác. Ta có một hướng đi ở trong cuộc đời ḿnh. Điều đó có nghĩa là ta có tu. Mỗi ngày, ta hạnh phúc và tự do hơn.

 

                                                                                                                                                          California, 19-4-2008